Trong cuộc sống chúng ta có rất nhiều thứ để cho: cho nhau một nụ cười cảm thông, cho nhau một cái nhìn nâng đỡ, cho nhau một lời hay ý đẹp, cho nhau một phút lắng nghe... đó là những quà tặng còn quí hơn cả bạc, vàng. Thế nhưng những điều này chẳng dễ thực hiện nếu chúng ta không có một trái tim thực sự quảng đại.
Quả thực, không ai giầu đến nỗi không cần một nụ cười duyên. Không ai nghèo đến nỗi không thể cho một nụ cười. THế mà rất nhiều lúc chúng ta lại "xẻn nhặt" với nhau ngay cả một nụ cười, một cái nhìn. Chúng ta có cả giờ cho những chuyện vô bổ không đâu nhưng lại không thể có được một phút để lắng nghe, chia sẻ.
Có một câu chuyện kể về một tù binh bị đối xử khắc nghiệt trong thời Thế Chiến II đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, ông thực sự được cứu rỗi nhờ một nụ cười. Câu chuyện như sau:
h
Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi:
- Xin lỗi, anh có lửa không ?
Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
(Ảnh: Saint Exupéry)
Lúc này, dường như có một đóm lửa bùng cháy ngang kẽ hỡ giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười, nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ là một con người.
- Anh có con không? Anh ta hỏi tôi.
- Có - Tôi đáp, và tôi lôi từ túi ra chiếc bóp có hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hy vọng của anh đối với chúng.
Đôi mắt tôi lệ nhòa. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc.
Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười.
http://www.canhdongtruyengiao.net/NghethuatSong/nghethuatsong12/sucmanhnucuoi/sucmanhnucuoi.html
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trái tim hiền hậu của Chúa để con có thể cảm thông, yêu thương, tha thứ và sẵn sàng chia sẻ cuộc sống với anh chị em sống với con.
Thứ Bảy tuần IX Thường Niên
Lời Chúa:
Mc 12,38-44
38 Khi ấy, Chúa Giêsu nói cùng dân chúng trong khi giảng dạy rằng: "Các ngươi hãy coi chừng bọn luật sĩ. Họ thích đi lại trong bộ áo thụng, ưa được bái chào ngoài công trường, 39 chiếm những ghế nhất trong hội đường và trong đám tiệc. 40 Họ giả bộ đọc những kinh dài để nuốt hết tài sản của các bà goá: Họ sẽ bị kết án nghiêm nhặt hơn". 41 Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền vào hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền. 42 Chợt có một bà goá nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. 43 Người liền gọi các môn đệ và bảo: "Thầy nói thật với các con: Trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết. 44 Vì tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống".

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét