Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

NGHE VÀ LÀM

Lễ Noel năm ấy, trong cảnh khó khăn, dân chúng Pháp tại làng Baccarat phải xếp hàng nhận khẩu phần. Có một bà già rất yếu ớt, đứng không vững, phải ngồi xuống lề đường với cái lon bên cạnh.
James Kilpatrick, một người lính Mỹ trong đội quân đồng minh, trông thấy bà già đáng thương đó. Anh đã bước tới tặng bà khẩu phần của anh. Rồi sau đó trong thời gian đóng quân ở Baccarat, thấy bà sống lẻ loi, đơn chiếc, anh thường ghé thăm và an ủi bà, tên bà là Marchal.
Ít lâu sau, đơn vị của anh được lệnh qua Đức, anh từ biệt bà ra đi. Sau cuộc chiến, anh về Mỹ.
Một hôm, người ta báo tin cho anh là có một phụ nữ Pháp tên là Marchal qua đời, để lại cho anh 50.000 đôla trong chúc thư.
James Kilpatrick vẫn ao ước có một số tiền lớn để đóng vai ca sĩ trong phim nhưng chưa được. Nay với số tiền bà Marchal để lại, anh đã đến Hollywood, rồi sau đó trở thành một tài tử hát trong nhiều phim có giá trị. Đó chính là tài tử Jimmy.
Bà Marchal ngồi ở lề đường... Có bao nhiêu người qua đường đã nhìn thấy bà? Bao nhiêu người đã nghe thấy tiếng kêu la rên siết trong lòng bà vì đói nghèo khổ cực đang lúc tuổi già sức kiệt? 
James đã nghe, đã hiểu và đã hành động để cứu giúp bà. James đã cho bà không chỉ khẩu phần ăn và những lần thăm viếng.... mà anh đã cho bà tất cả tấm lòng. Còn đối với bà Marchal, thì những việc James đã làm cho bà là vô giá, bà không chỉ tặng lại cho James 50 000 mà là tất cả trái tìm bà.
Đã bao lần chúng ta đã nghe Lời Chúa, đã hiểu Lời Chúa, đã được Lời Chúa thức tỉnh... nhưng ta đã thực hành Lời Chúa với cả tấm lòng chưa? Có bao người xung quanh ta đang đau khổ vì đói, vì bệnh vì bị bỏ rơi, coi thường... ta có thấy và cảm thông chia sẻ với họ không? 
Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta: Muốn vào Nước Trời phải biết lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành trong cuộc sống. Đó mới  là người khôn ngoan. Sự khôn đích thực của Tin Mừng là đời sống đượm tình bác ái yêu thương.
Lạy Chúa Giêsu, Nước Trời là nơi tình yêu Chúa ngự trị và qui tụ những người biết yêu thương. Xin cho chúng con biết luyện tập sống yêu thương mỗi ngày để trở nên những người khôn ngoan xứng đáng bước vào bàn tiệc thiên đàng. Amen.
Thứ Năm Tuần XII Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 7,21-29
21 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không phải tất cả những ai nói với Thầy: 'Lạy Chúa, Lạy Chúa', là được vào nước trời, nhưng chỉ có người thực hiện ý Cha Thầy ở trên trời, kẻ ấy mới được vào nước trời. 22 Trong ngày đó, nhiều người sẽ nói với Thầy rằng: 'Lạy Chúa, Lạy Chúa, nào chúng con đã không nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, và nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó ư?' 23 Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với chúng rằng: 'Ta chẳng hề biết các ngươi, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta'.
24 "Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây và đem thực hành, thì giống như người khôn ngoan, đã xây nhà mình trên đá; 25 mưa có đổ xuống, nước có tràn vào, gió bão có thổi đến và lùa vào nhà đó, nhà đó vẫn không sập, vì nhà ấy được xây trên đá. 26 Và hễ ai nghe những lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, 27 khi mưa sa nước lũ, gió thổi và lùa vào nhà đó, nhà sẽ sập và sẽ trở nên đống hoang tàn".
28 Khi Chúa đã nói xong những lời trên, dân chúng kinh ngạc về giáo lý của Người: 29 vì Người dạy dỗ họ như Đấng có quyền, chứ không như luật sĩ và các biệt phái của họ.
http://tonggiaophansaigon.com/suy-niem/20150624/31123

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ CHO ĐI


Câu chuyện:

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về“. http://minhtai90.blogspot.com/2013/06/cho-i-la-hanh-phuc-hon-nhan-ve.html

Câu chuyện trên cho chúng ta thấy, cho thì hạnh phúc hơn là nhận. Hạnh phúc của con người hệ tại ở việc quên mình để sống với, sống vì và sống cho người khác. Thế nhưng theo lẽ thường thì ai cũng muốn cho mình là trung tâm. Ai cũng muốn sống cho chính mình và muốn người khác phải hy sinh cho mình mà chẳng bao giờ sống cho người khác và hy sinh vì  người khác. Chính vì vậy mà thế gian chẳng có hạnh phúc mà nếu có thì cũng chẳng lâu bền.
Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho ta một bí quyết hạnh phúc hay là một khuôn vàng thước ngọc cho đời sống chung là " Điều gì các con muốn người khác làm cho mình thì hãy làm cho người ta như vậy". Đây cũng chính là cửa hẹp và đường chật mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta bước vào để đến với hạnh phúc đích thực.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã sống hạnh phúc viên mãn vì Chúa đã chỉ sống vì và sống cho Cha và cho chúng con. Xin cho chúng con xác tín rằng, con sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc nếu chỉ biết đòi hỏi người khác phải quan tâm, khen tặng hay làm những điều tốt đẹp cho mình. Hạnh phúc sẽ chỉ bắt đầu khi con biết sống vì và sống cho người khác. Điều này hoàn toàn trái ngược với bản tính ích kỷ của con. Xin Chúa giúp con biết hy sinh cố gắng đi vào cửa hẹp và đường chật mà Chúa mời gọi mỗi ngày để đi tới sự sống và hạnh phúc vững bền.
Thứ Ba Tuần XII Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 7,6.12-14
6 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Đừng lấy của thánh mà cho chó, và đừng vất ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé các con. 12 "Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Đấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy. 13 "Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; 14 cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy".http://tonggiaophansaigon.com/suy-niem/20150622/31080

ĐỪNG XÉT ĐOÁN

Vừa nhận được điện thoại, nam bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc đó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật đang ngồi đợi tại cửa phòng. Vừa nhìn thấy bóng bác sĩ, người cha nói ngay : “Tại sao giờ này ông mới đến?
Ông không hay biết con trai tôi rất nguy kịch sao? Thực lòng ông có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?” 
Bác sĩ điềm tĩnh trả lời : “Thật xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận được điện báo tôi đến ngay đây… Và lúc này tôi muốn tịnh tâm một chút để chuẩn bị phẫu thuật”.
Người cha giận dữ : “Tịnh tâm à?! Giả như con của ông đang nằm trong phòng cấp cứu thì ông có tịnh tâm được không? Nếu như con trai ông sắp chết, ông sẽ làm gì?”
Vị bác sĩ lại mỉm cười trả lời : “Tôi sẽ nói điều mà ông Gióp đã nói trong Kinh Thánh: ‘Thân trần truồng sinh từ bụi đất, tôi sẽ trở về bụi đất thân trần truồng. Chúa đã sinh ra, Chúa lại lấy đi, xin chúc tụng Chúa’. Những bác sĩ không có khả năng giữ lại mạng sống. Ông hãy đi và cầu nguyện cho con trai ông. Chúng ta sẽ nỗ lực hết mình và cậy trông vào ân sủng Thiên Chúa”.
“Khuyên lơn người khác khi mà bản thân mình chẳng dính dáng gì xem ra quá dễ dàng”. Người cha phàn nàn.
Cửa phòng phẫu thuật đóng lại. Vị bác sĩ miệt mài vài giờ liền trong phòng mổ. Và ông rời khỏi phòng phẫu thuật trong niềm hạnh phúc: “Cảm tạ Chúa. Con trai ông đã được cứu. Nếu muốn biết thêm chi tiết, hãy hỏi cô ý tá vừa giúp tôi”. Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ tiến thẳng và rời khỏi bệnh viện. 
Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha nói ngay :
“Loại người gì mà lại cao ngạo đến như thế kia chứ! Thậm chí ông ta không thèm dành vài giây trả lời cho tôi biết hiện trạng con trai tôi”.
Cô y tá cúi xuống, tuôn trào nước mắt, trong xúc động, cô chậm rãi trả lời: “Con trai duy nhất của bác ấy mới qua đời hôm qua do một tai nạn. Hôm nay bác ấy đang lo tang sự cho cậu. Thế nhưng vừa nhận được điện báo bác ấy tới  ngay để cứu con trai ông. Bây giờ thì bác ấy trở về tiếp tục lo hậu sự cho đứa con yêu quý của mình”.
Câu chuyện trên cho thấy, xét đoán của con người thật chủ quan và thiển cận. Nó xuất phát từ tâm hồn kiêu căng chẳng muốn ai hơn mình nên luôn nhìn  người khác bằng cái nhìn chủ quan và nghi ngờ.
Câu chuyện "cái xà"  trong bài Tin Mừng hôm nay thật hài hước, nực cười nhưng lại là một bài học quí báu về việc xét đoán. Vì chủ quan nên chúng ta thường chỉ thấy những yếu đuối khuyết điểm của người khác mà khó nhận ra tội lỗi của mình. Vì quá chủ quan nên ta thường cất nết xấu của mình nơi cái bị sau lưng nên chẳng nhìn thấy những lầm lỗi to lớn của mình bao giờ nhưng lại dễ trông thấy những khuyết điểm nhỏ bé của người khác. Ta thường dễ dãi với chính mình nhưng lại rất khắt khe với tha nhân thậm chí ta còn đòi tha nhân phải hoàn thiện còn bản thân thì không một chút cố gắng để đạt tới.
Thực ra khi đứng trước một sự việc sẽ có rất nhiều đoán xét. Một người có tấm lòng quảng đại sẽ dễ có cái nhìn cảm thông và sẽ ngược lại với những người có tâm hồn hẹp hòi, ích kỷ.
Chúa Giêsu dù là một Thiên Chúa nhập thể, nhưng Ngài cũng chẳng xét đoán. Câu chuyện người phụ nữ ngoại tình đã cho chúng ta thấy điều đó "Tôi không xét đoán chị đâu, chị hãy về đi và từ nay đừng phạm tội nữa".
Lạy Chúa, xin giúp con biết sáng suốt nhận ra những yếu đuối lầm lỗi của con. Xin ban cho con một tấm lòng quảng đại, vị tha như Chúa để không bao giờ con vạch lá tìm sâu hay phê bình người khác một cách ác ý.  Xin dạy con biết tha thứ để được Chúa thứ tha. Nhất là xin ban cho con một trái tim rộng mở để luôn biết nghĩ điều tốt cho tha nhân. Amen.
Thứ Hai Tuần XII Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 7,1-5
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy. Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: "Ðể tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh", và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Ðồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi".
http://tgpsaigon.net/suy-niem/20150621/31056

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

CHÚA TỂ THIÊN NHIÊN

Chúng ta đang sống trong thời đại mà khoa học kỹ thuật phát triển đến chóng mặt khiến cho nhiều người cho rằng con người làm được tất cả, chẳng cần Thiên Chúa nữa, thậm chí có người khẳng định không hề có Thiên Chúa bao giờ. Nhưng thực ra những phát minh kỳ diệu của khoa học kỹ thuật hôm nay cho thấy, con người chẳng làm được gì hơn là khám phá những định luật có sẵn trong thiên nhiên và áp dụng những qui luật ấy để phục vụ cho đời sống mà thôi. Do đó sẽ thật kiêu căng khi cho rằng không có Thiên CHúa hoặc có Thiên CHúa chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đời sống con người.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy, Thiên Chúa mới làm chủ thiên nhiên cách thực sự và đúng nghĩa còn con  người chỉ là nhà quản lý được Thiên Chúa trao quyền mà thôi. Ước chi việc khám phá khoa học sẽ đưa chúng ta đến gần Thiên Chúa hơn.
Chúa Nhật 12 Thường Niên (năm B)
Lời Chúa: 
 Mc 4,35-41
35 Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ". 36 Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. 37 Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. 38 Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: "Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?" 39 Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: "Hãy im đi, hãy lặng đi". Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. 40Rồi Người nói với các ông: "Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?"41 Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: "Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?"
http://tonggiaophansaigon.com/suy-niem/20150617/30999
Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng, Chúa luôn có mặt trên thuyền đời con. Xin cho con luôn biết tin tưởng cậy trông phó thác cho bàn tay quan phòng, yêu thương của Chúa để thuyền đời con luôn lướt đi trong bình an ngay cả những lúc bão tố ngập tràn.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

THA THỨ - QUÀ TẶNG CHO CHÍNH MÌNH

Một lần nọ, vị thầy giáo mang tới lớp rất nhiều túi bóng và 1 bao khoai tây thật to. Ông yêu cầu mỗi học sinh nếu có xích mích, thù hằn với ai thì hãy viết tên người ấy cùng ngày tháng đắc tội với mình lên củ khoai tây rồi bỏ vào túi bóng. 

Đám học trò bèn viết tên những người mình không ưa một cách đầy hứng thú. Kết quả, nhiều em có túi khoai tây khá nặng, một số em thậm chí còn có tới vài ba túi khoai tây.
Lần nọ, vị thầy giáo mang tới lớp 1 bao khoai tây thật to...
Vị thầy giáo tiếp tục dặn dò đám học sinh trong 1 tuần đi đâu làm gì cũng mang theo túi khoai tây theo, đêm đi ngủ thì phải đặt túi cạnh giường, lái xe thì cũng phải chở theo túi khoai, đi học thì phải để túi khoai bên cạnh chỗ ngồi.
Trong vòng có mấy ngày, đám học sinh đã gặp biết bao rắc rối vì túi khoai tây. Các em phải tha chúng đi khắp nơi, phải liên tục để mắt đến chúng và phải chú ý không bao giờ túi khoai ở những nơi dễ thấy. Không chỉ vậy, khoai tây để lâu còn bị rỉ nước và bốc mùi vô cùng khó chịu, nói chung là rất mất mặt và bất tiện.
Khi tụi học trò không chịu được phải la oai oải với thầy giáo, ông mới từ tốn nói rằng: "Các em thấy chưa, oán hận người khác cũng đồng nghĩa là các em đang mang trong lòng gánh nặng tinh thần rất lớn. 
Đây là cái giá mà ta phải trả khi cứ giữ khư khư nỗi đau, nỗi khó chịu và tiêu cực nặng nề. Chúng ta thường hay nghĩ rằng tha thứ là món quà dành cho người khác, nhưng thật ra, đó rõ ràng là món quà mà ta dành tặng chính mình."
Theo Lam Lan - Gia đình Việt Nam/ Inspirational Stories
Câu chuyện trên cho chúng ta thấy tha thứ là quà tặng tuyệt vời cho chính mình. Khi biết tha thứ, người được hưởng bình an hạnh phúc trước tiên là chính mình sau đó mới đến đối tượng được tha.Thật hạnh phúc chừng nào khi biết tha thứ vì nó là điều kiện để THiên Chúa thứ tha.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con một tâm hồn quảng đại, một trái tim biết yêu thương để con cảm thông thay vì kết án, tha thứ thay cho oán hận để hạnh phúc được trào tràn trong con và mọi người.


Thứ Năm Tuần XI Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 6,7-15
7 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại: họ nghĩ là phải nói nhiều mới được chấp nhận. 8 Đừng làm như họ, vì Cha các con biết rõ điều các con cần, ngay cả trước khi các con xin. 9 Vậy các con hãy cầu nguyện như thế này:
'Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, 10 nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. 11 Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, 12 và tha nợ chúng con, như chúng tôi cũng tha kẻ có nợ chúng con, 13 xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.'
14 Vì nếu các con có tha thứ cho người ta những lầm lỗi của họ, thì Cha các con, Đấng ngự trên trời, mới tha thứ cho các con. 15 Nếu các con không tha thứ cho người ta, thì Cha các con cũng chẳng tha thứ lỗi lầm cho các con".

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

NHỎ MÀ LỚN


Ở đời người ta thường chuộng những việc lớn lao, danh giá mà coi khinh những công việc nhỏ bé, âm thầm. Thế nhưng đã có biết bao công trình lớn lao được phát xuất từ những cái rất nhỏ bé. Biết bao những ngôi nhà đẹp đẽ đủ ấm cho gia đình được dựng nên nhờ những bát cháo, những cọng ve chai của những người mẹ tần tảo.
Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy sự lớn mạnh của hạt giống Lời Chúa chỉ bằng hạt cải nhưng đã phát triển thành cây lớn nhất chim trời có thể đến và làm tổ.
Lạy Chúa xin cho chúng con xác tín rằng : một công việc nhỏ mọn làm cho vinh danh Chúa thì có giá trị hơn là việc lớn lao làm vinh danh bản thân . Xin cho chúng con biết đón nhận và thực thi những công việc nhỏ mọn hằng ngày trong tình yêu lớn lao để cây đời con được xanh tốt và lớn mạnh.

KIỆT TÁC CỦA THIÊN CHÚA


Bất cứ một công trình kiến trúc nào người ta cũng ghi tên kiến trúc sư đã thiết kế ra nó. Nhưng những kỳ quan thiên nhiên  hay con người thì chẳng thấy ghi tên tác giả bao giờ. Tuy nhiên không ghi tên lại không có nghĩa là không có tác giả. Chính Thiên Chúa là tác giả của những kiệt tác vĩ đại ấy.

Có thể nói rằng thánh An tôn Apadua là một kiệt tác, một công trình tuyệt vời của THiên Chúa vì bởi muôn điều kỳ diệu Thiên CHúa đã thực hiện trong cuộc đời thánh nhân. An tôn là một kiệt tác vì Ngài đã không tìm sống cho ý riêng nhưng chỉ tìm kiếm và thi hành ý Chúa. Ngài là kiệt tác bởi tấm lòng quảng đại, bác ái chân thành. NGài là kiệt tác vì đã gắn bó sâu xa với Thiên Chúa, để cho Lời Thiên CHúa được lớn lên trong cuộc sống mình.
Lạy Chúa, xin ban cho con một tấm lòng quảng đại, vị tha để con biết yêu thương và tôn trọng mọi người. Nhất là xin ban cho con một trái tim khiêm nhường luôn thuận theo ý Chúa trong mọi biến cố của cuộc sống để Chúa được vinh danh.
Thứ Bảy - Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ.
Lời Chúa: 
 Lc 2,41-52
41 Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. 42 Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. 43 Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. 44 Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng, mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết. 45 Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrusalem để tìm Người. 46 Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. 47 Tất cả những ai nghe Người nói đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại. 48 Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: "Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con". 49Người thưa với hai ông bà rằng: "Mà tại sao cha mẹ tìm Con? Cha mẹ không biết rằng Con phải lo công việc của Cha Con ư?" 50 Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói.
51 Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nagiarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ những việc đó trong lòng. 52 Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng, trước mặt Thiên Chúa và người ta.

NGƯỜI CHẾT HAI LẦN

Người ta thường nói mỗi người chỉ chết có một lần. Tuy nhiên cũng có những người đã phải chết hai lần như trường hợp các anh hùng liệt sĩ, họ thực sự đã chết nhưng thân xác họ lại bị trúng đạn thêm một lần nữa.  Đức Giêsu cũng đã chết nhưng người lính còn lấy giáo đâm thủng cạnh sườn Người, lập tức Máu và Nước chảy ra khơi nguồn cho sự sống mới xuất hiện.
Đức Giêsu đã chết vì tội lỗi chúng ta không chỉ hai lần mà vô số lần. Hôm nay nhờ hy tế thánh lễ Ngài vẫn chấp nhận chết đi hằng ngày hằng giờ để chúng ta được sống  và sống dồi dào. Hơn nữa, mỗi lần chúng ta phạm tội trọng là mỗi lần trái tim Chúa lại bị đâm thâu. Ngài lại tiếp tục chết vì tội lỗi chúng ta.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con cũng biết chết đi mỗi ngày cho tính riêng, ý riêng, cho tự ái, ích kỷ để con được sống và sống muôn đời.

Thứ sáu - Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu - Ngày thế giới xin ơn thánh hoá các linh mục
Lời Chúa: 
 Ga 19,31-37
31 Bởi lẽ là Ngày Chuẩn Bị, và để tránh cho các tử thi không còn treo trên thập giá trong ngày Sabbat, vì ngày sabbat là một ngày trọng đại, những người Do Thái xin Philatô cho hạ các tử thi xuống, sau khi đánh giập ống chân. 32 Bấy giờ những người lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Chúa Giêsu. 33 Khi đến gần Chúa Giêsu, chúng thấy Người đã chết, nên không đánh giập ống chân Người; 34 nhưng một tên lính lấy ngọn giáo đâm thủng cạnh sườn Người, và lập tức máu cùng nước chảy ra. 35 Và kẻ đã xem thấy, thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cả chư vị cũng tin. 36 Những điều đó đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh rằng: "Không một cái xương nào của Người bị đánh giập". 37 Và lại có lời Kinh Thánh khác rằng: "Chúng sẽ nhìn vào Đấng chúng đã đâm thâu qua".
http://tonggiaophansaigon.com/suy-niem/20150611/30916

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

LÀM HÒA

Câu chuyện về làm hòa
Có một vị giáo sư nọ kiến thức uyên bác thường được các học viện thỉnh giảng. Một hôm sau khi giảng xong đề tài: “Thực tập nhận lỗi và sống hòa thuận với anh em”, ông đã tự lái xe hơi về nhà. Khi xe vừa ra ngòai cổng trường thì gặp một chiếc taxi từ xa phóng tới thắng thật gấp vì súyt chút nữa đụng phải xe của ông. Rõ ràng tài xế taxi có lỗi đã phóng nhanh giữa đường phố đông người. Nhưng thay vì nhận lỗi, anh tài xế này lại lớn tiếng la mắng viên giáo sư: “Bộ ông bị đui hay sao mà lái xe bất cẩn như vậy hả ?”. Nghe lời mắng chửi như vậy, viên giáo sư tức giận đỏ mặt, vì theo luật giao thông: tài xế này đã phóng nhanh trên đường phố đông người đi lại là sự vi phạm nghiêm trọng bộ luật giao thông đường bộ. Viên giáo sư liền to tiếng cãi lại : “Chính anh mới là kẻ đui khi lái xe bạt mạng như vậy”. Gã tài xế taxi liền xuống xe thách thức: “Ông có giỏi thì ra đây nói chuyện phải quấy với tôi!”. Viên giáo sư cũng không vừa: “Ra thì ra chứ ta sợ gì anh”. Nhưng khi vừa ra khỏi xe, viên giáo sư thấy một đám học viên đang từ học viện ra về gần tới chỗ ông. Viên giáo sư nghĩ tới đề tài mới thuyết trình “Thực tập nhận lỗi và sống hòa thuận với tha nhân”, nên thay vì tranh cãi hơn thua với gã kia, ông tiến đến gần bắt tay anh ta và ôn tồn nói : “Đúng là tôi có lỗi. Anh cho tôi xin lỗi nhé”. Gã tài xế đang trong tư thế sẵn sàng đối phó ngạc nhiên trước thái độ hòa hõan của đối phương nên cũng hạ giọng nắm tay viên giáo sư và nói: “Thực ra đây là lỗi của cháu đã lái xe quá nhanh, chứ không phải hòan tòan lỗi của bác dâu. Bác cho cháu xin lỗi nhé”. Sau cái bắt tay xin lỗi làm hòa, cả hai lại vui vẻ lên xe đi về nhà.
Qua câu chuyện trên, chúng ta thấy cuộc chiến tưởng chừng sắp bùng nổ, nhưng nhờ viên giáo sư kịp tháo ngòi nổ bằng thái độ khiêm tốn nhận lỗi trước, nên cuối cùng tranh cãi đã được giải quyết ổn thỏa. Giả như hai bên đều cho mình là đúng và hòan tòan đổ lỗi cho đối phương thì sự việc chằc đã có kết cục tai hại rồi.
Lời nhận lỗi có khả năng giúp giải quyết mâu thuẫn giữa hai bên được phân nửa. Chỉ cần một lời xin lỗi chân thành mà thôi là đã có thể biến họa thành phúc. Nhiều khi chúng ta không dám nhận lỗi và xin lỗi dù đã nhận thấy mình có lỗi chỉ vì chúng ta tự ái, ích kỷ và tự đắc . 
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một tâm hồn khiêm tốn và can đảm để con dám nhận trách nhiệm của mình mỗi khi có những chuyện không hay xảy ra. Xin cho chúng con biết nói lời xin lỗi chân thành với những người bị con xúc phạm vì những lời nói hay hành vi bất cẩn của con. Nhờ đó mọi đổ vỡ đều sẽ được hàn gắn và con được sống an vui giữa cộng đoàn.

 Thứ Năm Tuần X Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 5,20-26
20 Khi ấy,  Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu.
21 "Các con đã nghe dạy người xưa rằng: 'Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt nơi toà án'. 22 Còn Thầy, Thầy sẽ bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt. Ai bảo anh em là "ngốc", thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là "khùng", thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. 23 Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, 24 thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. 25 Hãy liệu làm hoà với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan toà, quan toà lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. 26 Ta bảo thật cho con biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng xu cuối cùng!" http://tonggiaophansaigon.com/suy-niem/20150610/30901

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HẠT MUỐI


Câu chuyện về những hạt muối!

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức, chàng trai làm theo.

- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.

Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.
http://khatvongtuoitre.com/index.php?
Lạy Chúa, xin bạn cho con một tâm hồn quảng đại với Chúa, với bản thân và với tha nhân. Quảng đại cả trong những hy sinh mất mát để như hạt muối, con trở thành hữu dụng cho cuộc đời và cho mọi người.

Thứ Ba Tuần X Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 5,13-16
13 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn xử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó. 14 Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. 15 Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. 16 Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời".

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

NƯỚC TRỜI LÀ CỦA TRẺ THƠ


Là tu sĩ đồng thời cũng là giáo viên mầm non, tôi rất yêu quí nghề này, không chỉ vì được cộng tác vào chương trình sáng tạo của Thiên Chúa hay vì nó là sứ mạng hàng đầu của hội dòng nhưng vì nó cho tôi rất nhiều kinh nghiệm trong đời sống thiêng liêng. Nó giúp tôi khám phá tại sao Chúa Giêsu lại nói "Nước Trời là của trẻ thơ và của những ai giống như chúng" (Mt 18,3)
Tôi mới nhận thêm một trẻ mới. Mai là một bé gái rất thông minh, giầu tình cảm, hiếu động nhưng lại khó thích ứng với môi trường mới. Dù đã đi học được gần 2 tháng nhưng ngày nào cô bé cũng khóc. Hôm nay, thật sự "bực mình" tôi "đét" vào tay cho cô bé một cái kèm theo cái nhìn và lời nói rất nghiêm khắc : " Đi học cả 2 tháng rồi mà ngày nào cũng nhè". Mắt cô bé mở to đầy ngỡ ngàng. Cô bé không khóc nữa, lặng lẽ đi về chỗ  ngồi.
Mọi hoạt động được diễn ra bình thường. Khi đến phiên bé lên rửa tay để chuẩn bị cho bữa ăn trưa, cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn bày tỏ một vấn đề rất quan trọng, bé nói với tôi : "Con giận cô đấy". Tôi mỉm cười và  hỏi: "Sao con lại giận cô". Cô bé trả lời: "Cô đánh con" . Tôi ôm bé vào lòng, nhẹ nhàng giải thích: "Vì con chưa ngoan nên cô phạt con. Cô sẽ thương con nếu con ngoan, biết vâng lời". Cô bé tỏ ra hiểu và bằng lòng với câu trả lời này. Buổi chiều, khi bím tóc cho bé tôi lại hỏi: "Con còn giận cô không?". Bé cười thật tươi trả lời: "Hết rồi" . Cái giận của trẻ thơ là như thế đấy. Tâm hồn trẻ thơ thật đáng quí chừng nào: chẳng giận hờn, không một chút dối gian, mềm mại và dễ dạy... Trẻ thơ thật đơn sơ, thật thà, trong trắng, hèn gì Chúa bảo: "Nước Trời là của trẻ thơ và những ai giống như chúng" (Mt 19,4) . Giá như trong cuộc sống chúng ta cũng sống với Chúa và nhau cách rất đơn sơ, chân thành, đầy tin tưởng như thế hạnh phúc sẽ trong tầm tay của chúng ta.
Lạy Chúa, xin ban cho con một trái tim của trẻ thơ: tim  hiền lành và khiêm nhường, đơn sơ và chân thật, hoàn toàn tin tưởng và phó thác nơi Thiên Chúa là Cha,  để con dễ nghe tiếng Chúa và thấy được sự hiện diện của Chúa trong mọi biến cố của cuộc sống, ngõ hầu con được hạnh phúc không chỉ đời này mà cả đời sau vì "Nước Trời là của trẻ thơ" .
Thứ Hai Tuần X Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 5,1-12
1 Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. 2 Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng:
3 "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.
4 Phúc cho những ai hiền lành,
vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp.
5 Phúc cho những ai đau buồn,
vì họ sẽ được ủi an.
6 Phúc cho những ai đói khát điều công chính,
vì họ sẽ được no thoả.
Phúc cho những ai hay thương xót người,
vì họ sẽ được xót thương.
8 Phúc cho những ai có lòng trong sạch,
vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa.
9 Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà,
vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
10 Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính,
vì Nước Trời là của họ.
11 "Phúc cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu khống cho các con mọi điều gian ác. 12 Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời. Người ta cũng đã từng bắt bớ các tiên tri trước các con như vậy".

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

ĐÁNH ĐỔI MẠNG SỐNG VÌ CON

Hôm 02/5/2015 vừa qua, báo Lao động đã kể lại câu chuyện rất cảm động của chị Hoàng THị Yên, một phụ nữ can đảm đã quyết đánh đổi không chỉ đôi mắt mà còn cả mạng sống để cứu lấy sự sống của đứa con bé bỏng.
http://laodong.com.vn/xa-hoi/cau-chuyen-tham-dam-tinh-mau-tu-cua-nguoi-me-hy-sinh-doi-mat-de-cho-con-su-song-319162.bld
 Câu chuyện này thật cảm động, tuy nhiên câu chuyện trong bài Tin Mừng hôm nay còn cảm động hơn nữa. Đức Giêsu đã tự nguyện hiến dâng thịt máu mình cho chúng ta. Ngài chấp nhận trở thành một tấm bánh bị bẻ ra không chỉ một lần mà rất nhiều lần cho chúng ta. NGài không chỉ chấp nhận chết một lần nhưng chết nhiều lần vì chúng ta. 
Lạy CHúa Giêsu, Lời CHúa hôm nay mời gọi chúng con cũng biết bẻ mình ra cho vợ chồng, con cái, anh chị em bằng sự hy sinh cho nhau mỗi ngày. Xin cho chúng con luôn gắn kết với CHúa là nguồn sống, là sức mạnh để chúng con được sống và sống dồi dào.
Chúa Nhật 10 Thường Niên (năm B). LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ
Lời Chúa: 
 Mc 14,12-16.22-26
Ngày thứ nhất trong tuần lễ ăn bánh không men là ngày giết chiên mừng lễ Vượt Qua, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: "Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua tại đâu?" Người liền sai hai môn đệ đi và dặn rằng: "Các con hãy vào thành, và nếu gặp một người mang vò nước thì hãy đi theo người đó. Hễ người ấy vào nhà nào thì các con hãy nói với chủ nhà rằng: Thầy sai chúng tôi hỏi: 'Căn phòng Ta sẽ ăn Lễ Vượt Qua với các môn đệ ở đâu?' Và chủ nhà sẽ chỉ cho các con một căn phòng rộng rãi dọn sẵn sàng và các con hãy sửa soạn cho chúng ta ở đó". Hai môn đệ đi vào thành và thấy mọi sự như Người đã bảo và hai ông dọn Lễ Vượt Qua.
Đang khi họ ăn, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các ông mà phán: "Các con hãy cầm lấy, này là Mình Ta". Rồi Người cầm lấy chén, tạ ơn, trao cho các ông và mọi người đều uống. Và Người bảo các ông: "Này là Máu Ta, Máu tân ước sẽ đổ ra cho nhiều người. Ta bảo thật các con: Ta sẽ chẳng còn uống rượu nho này nữa cho đến ngày Ta sẽ uống rượu mới trong nước Thiên Chúa". Sau khi hát Thánh Vịnh, Thầy trò đi lên núi Cây Dầu.

CHO NHAU CUỘC SỐNG

Trong cuộc sống chúng ta có rất nhiều thứ để cho: cho nhau một nụ cười cảm thông, cho nhau một cái nhìn nâng đỡ, cho nhau một lời hay ý đẹp, cho nhau một phút lắng nghe... đó là những quà tặng còn quí hơn cả bạc, vàng. Thế nhưng những điều này chẳng dễ thực hiện nếu chúng ta không có một trái tim thực sự quảng đại.
 Quả thực, không ai giầu đến nỗi không cần một nụ cười duyên. Không ai nghèo đến nỗi không thể cho một nụ cười. THế mà rất nhiều lúc chúng ta lại "xẻn nhặt" với nhau ngay cả một nụ cười, một cái nhìn. Chúng ta có cả giờ cho những chuyện vô bổ không đâu nhưng lại không thể có được một phút để lắng nghe, chia sẻ. 
Có một câu chuyện kể về một tù binh bị đối xử khắc nghiệt trong thời Thế Chiến II đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, ông thực sự được cứu rỗi nhờ một nụ cười. Câu chuyện như sau:
h
Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi:
- Xin lỗi, anh có lửa không ?
Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
(Ảnh: Saint Exupéry)
Lúc này, dường như có một đóm lửa bùng cháy ngang kẽ hỡ giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười, nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ là một con người.
- Anh có con không? Anh ta hỏi tôi.
- Có - Tôi đáp, và tôi lôi từ túi ra chiếc bóp có hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hy vọng của anh đối với chúng.
Đôi mắt tôi lệ nhòa. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc.
Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười.

http://www.canhdongtruyengiao.net/NghethuatSong/nghethuatsong12/sucmanhnucuoi/sucmanhnucuoi.html
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trái tim hiền hậu của Chúa để con có thể cảm thông, yêu thương, tha thứ và sẵn sàng chia sẻ cuộc sống với anh chị em sống với con.
Thứ Bảy tuần IX Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mc 12,38-44
38 Khi ấy, Chúa Giêsu nói cùng dân chúng trong khi giảng dạy rằng: "Các ngươi hãy coi chừng bọn luật sĩ. Họ thích đi lại trong bộ áo thụng, ưa được bái chào ngoài công trường, 39 chiếm những ghế nhất trong hội đường và trong đám tiệc. 40 Họ giả bộ đọc những kinh dài để nuốt hết tài sản của các bà goá: Họ sẽ bị kết án nghiêm nhặt hơn". 41 Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền vào hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền. 42 Chợt có một bà goá nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. 43 Người liền gọi các môn đệ và bảo: "Thầy nói thật với các con: Trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết. 44 Vì tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống".
http://tonggiaophansaigon.com/suy-niem/20150605/30838

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

KHÁM PHÁ

   Câu chuyện kể rằng:  Vào một ngày mùa thu, Niu tơn ngồi trên chiếc ghế trong vườn hoa đọc sách, bỗng nhiên một quả táo từ trên cây...

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

BIẾT VÀ SỐNG


hứ Năm Tuần IX Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mc 12,28b-34
28b Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: "Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?" 29 Chúa Giêsu đáp: "Giới răn trọng nhất chính là: 'Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, 30và ngươi hãy yêu mến †Chúa,‡ Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi'. 31 Còn đây là giới răn thứ hai: 'Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi'. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó". 32 Luật sĩ thưa Người: "Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất, và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác. 33 Yêu mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh". 34 Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: "Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu". Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.
Biết nhớ, biết quên, biết vui, biết buồn, biết thắc mắc…., phải chăng đó là những trạng thái tự nhiên trong quá trình phát triển và trưởng thành nhân cách của mỗi người ? Dù công khai hay thầm kín, mọi người vẫn có chung ước mơ là được sống vui, sống khỏe, sống hạnh phúc. Tuy nhiên đâu phải ai ai cũng biết áp dụng câu tục ngữ dưới đây làm quy luật sống cho mình : muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học.
Người luật sĩ trong Tin mừng hôm nay, ông thật diễm phúc là đã hỏi đúng nơi và đã học đúng chỗ về thực tại tâm linh, chỉ Đức Giêsu mới giúp ông thỏa lòng ước mơ về cái biết đầy đủ nhất : “yêu mến Thiên Chúa hết lòng hết linh hồn, hết trí khôn, và yêu tha nhân như chính mình ngươi”. Cũng như người luật sĩ, Chúa Giêsu đang cần mỗi chúng ta phải biết sống niềm tin yêu ấy, để rồi Chúa cũng nói “bạn không còn xa nước Thiên Chúa bao nhiêu”.
http://www.mtgthuduc.net/index/2015/06/biet-va-song-thu-nam-tuan-9-thuong-nien/
Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con. Biết Chúa là Đấng trung tín và yêu thương. Biết con thật mỏng dòn, yêu đuối, hay sa ngã. Xin cho con biết rằng con luôn luôn cần Chúa để sống yêu thương và hạnh phúc đời đời. Amen

GIÁ TRỊ CỦA LỜI CẦU NGUYỆN

Cầu nguyện là một hành vi cao quý và khôn ngoan của con người có lý trí. Cầu nguyện là chìa khóa giải quyết mọi vấn đề khó khăn trong cuộc sống.
Câu chuyện về sự cầu nguyện của Tobit và Sara cho chúng ta thấy rõ điều đó.
1/ Bài đọc I1 Bấy giờ, lòng tôi tràn ngập ưu phiền; tôi rên la kêu khóc và bắt đầu thở than cầu nguyện: 2 "Lạy Chúa, Ngài là Đấng công chính, mọi việc Ngài làm đều chính trực, tất cả đường lối Ngài đều là từ bi và chân thật; chính Ngài xét xử thế gian. 3 Và giờ đây, lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con, xin đoái nhìn và chớ phạt con vì những tội con đã phạm và những điều ngu muội của con cũng như của cha ông con. Các ngài đã đắc tội trước Thánh Nhan 4 và bất tuân mệnh lệnh của Ngài. Ngài đã để chúng con bị cướp phá, phải tù đày và chết chóc,nên trò cười, đề tài châm biếm và bia nhục mạcho mọi dân tộc, nơi chúng con đã bị Ngài phân tán. 5 Vâng, các phán quyết của Ngài thì nhiều và chân thật; Ngài đối xử như thế với con vì tội lỗi con, bởi chúng con đã không thi hành mệnh lệnh Ngài và đã chẳng sống theo chân lý trước nhan Ngài.6 Và nay, xin Ngài đối xử với con theo sở thích của Ngài, xin truyền rút sinh khí ra khỏi con, để con biến khỏi mặt đất và trở thành bụi đất. Quả thật, đối với con, chết còn hơn sống, vì con đã nghe những lời nhục mạ dối gian khiến con phải buồn phiền quá đỗi. Lạy Chúa, xin truyền lệnh cho con được giải thoát khỏi số kiếp gian khổ này. Xin để con ra đi vào cõi đời đời. Lạy Chúa, xin đừng ngoảnh mặt không nhìn con. Quả thật, đối với con, thà chết còn hơn là suốt đời phải nhìn thấy bao nhiêu gian khổ, và phải nghe những lời nhục mạ." 7 Cũng trong ngày hôm ấy, ở Éc-ba-tan xứ Mê-đi, cô Xa-ra, con gái ông Ra-gu-ên, đã nghe một trong những người tớ gái của cha cô nói lời nhục mạ. 8 Số là cô đã được gả cho bảy người chồng, nhưng họ đã bị ác quỷ Át-mô-đai-ô giết chết trước khi ăn ở với cô theo tục lệ vợ chồng. Người tớ gái nói: "Chính cô là kẻ sát phu! Coi đó, cô đã có bảy đời chồng mà chẳng được mang tên ông nào! 9 Tại sao chỉ vì mấy người chồng của cô đã chết mà cô lại đánh đập chúng tôi? Thôi, đi với mấy ông ấy cho rồi, và đừng bao giờ chúng tôi thấy cô có con cái gì hết!" 10 Vậy ngày hôm ấy, lòng cô Xa-ra ưu phiền và cô kêu khóc. Rồi lên lầu trên ở nhà cha cô, cô định thắt cổ tự tử. Nhưng nghĩ lại, cô tự nhủ: "Sẽ không bao giờ người ta nhục mạ được cha tôi và nói với người: "Ông chỉ có một cô con gái yêu quý, thế mà vì bạc phận, cô đã thắt cổ tự tử! Như vậy, tôi sẽ làm cho tuổi già của cha tôi phải buồn phiền đi xuống âm phủ. Nên tốt hơn là tôi đừng thắt cổ tự tử, mà phải cầu xin Chúa cho tôi chết đi, để đời tôi không còn phải nghe những lời nhục mạ nữa." 11 Ngay lúc ấy, cô dang hai tay về phía cửa sổ, cầu nguyện rằng: "Chúc tụng Chúa, lạy Thiên Chúa từ nhân! Chúc tụng danh Chúa đến muôn đời, và mọi công trình của Chúa phải chúc tụng Ngài muôn muôn thuở. 16 Ngay lúc ấy, lời cầu xin của hai người là Tô-bít và Xa-ra đã được đoái nghe trước nhan vinh hiển của Thiên Chúa.
http://www.loinhapthe.com/
Là người Ki tô hữu nhưng trước nhưng đau khổ khó khăn trong cuộc sống ta có chạy đến với Chúa bằng lời cầu nguyện chân thành và đầy tin tưởng không hay ta chỉ biết chạy đến với con người để kể lể khóc than . Thậm chí có người còn tìm giải pháp bằng bói toán...